12.01.2007

FilmReview: Apocalypto (2006)



12g30 nửa đêm, thằng bạn gọi điện dựng dậy rủ đi xem phim, vì Chủ Nhật nó về nước. Lò dò ra Flagship để xem Apocalypto lúc 1 giờ đêm. Phim này, lại một lần nữa, rất hợp với không khí của cái rạp cũ kỹ và bẩn thỉu này. Đã vậy, projecttor chỉnh không đúng khâu độ nên lúc mờ lúc rõ, tức điên người.
Phim dài 2 tiếng 15 phút, xem xong là 3g sáng, mà tỉnh cả ngủ. Mel Gibson rõ ràng là người nghiện máu. Chắc làm phim Passion of The Christ xong vẫn còn dư nhiều máu đạo cụ chưa dùng hết nên làm tiếp Apocalypto để xài cho hết. Phim này nhầy nhụa máu, khuyến cáo phụ nữ mang thai và trẻ em đang bú sữa đừng xem.
Hồi mới xem quảng cáo, nghe nói phim kể về ngày tàn của đế chế Maya, nên cũng hứng thú lắm. Tuy vậy, đế chế Maya trong phim chỉ xuất hiện có một đoạn với mấy cây cột dựng lên cao ngất trong một trường đoạn man rợ nhất của phim. Phim mở đầu với cuộc sống của một bộ tộc trong rừng rậm, những người đàn ông vào rừng săn bắn, phụ nữ ở nhà sinh con giữ nhà. Thế rồi, một bộ tộc khác đến, tàn sát bộ tộc này, bắt đàn ông và phụ nữ khoẻ mạnh đi. Nhân vật chính của chúng ta, Jaguar Paw (Vuốt Báo) kịp thả người vợ đang mang thai và đứa con trai bé bỏng của mình xuống hang sâu để trốn, nhưng anh cũng bị bắt đi. Hành trình của họ đi ngang cánh rừng, cánh đồng, dòng sông chảy xiết, ngang những nơi bệnh dịch đang hoành hành khiến người chết như rạ, để đến đế chế Maya, nơi các thầy cúng đang làm lễ tế thần cầu cho nạn dịch chóng qua, đất mẹ đừng nổi giận. Jaguard paw phải tìm cách sống sót trở về, bởi nếu cơn mưa đổ xuống, vợ con anh cũng chết dưới hang sâu.



Tràn ngập trong phim là máu me và những cảnh bạo lực đến man rợ. Man rợ hãi hùng nhất là khi những nô lệ bị đem ra tế thần: thầy cúng móc trái tim còn đang đập thoi thóp ra khỏi cơ thể người đang sống, chặt đầu, vứt xuống bậc thang lăn lông lốc. Ám ảnh nhất là khi Jaguar Paw ngã xuống cánh đồng thây người, những cái xác không đầu chất đống cả cánh đồng, ruồi nhặng bay tứ tung.
Diễn viên của phim đóng thật tới nỗi có cảm tưởng họ thật sự thuộc về thời đại đó, chủng người đó. Đám con nít cũng thế, đôi mắt chúng ráo hoảng, hoảng loạn, ngơ ngác. Phim không nói tiếng Anh mà nói tiếng người Maya cổ đại. Âm nhạc góp phần tạo thêm không khí căng thẳng và kích động.
Xem phim nửa đêm, nên tối về cũng có hơi ám ảnh, tối ngủ mơ thấy mấy cái mặt người ghẻ lở nhe răng đen cười

1 nhận xét:

Khải Đơn nói...

bộ phim này đẫm máu, tàn khốc, nhưng rất nhân bản. Nhưng hình ảnh những nhà du hành phương Tây đổ bộ lên hòn đảo ở cuối phim có phải là 1 minh chứng cho cái kết thúc của bộ tộc chàng trai đó ko anh?